Work Text:
Vòng lặp XXXXXXX…
Mái tóc vàng óng pha ánh đỏ của một thân thể nhỏ bé tung loạn trong gió biển. Những lọn tóc ẩm ướt rối rít quấn quanh trán và gò má cũng không che giấu được sắc vàng kim cháy rực của đôi mắt can trường, cùng đồng tử tia đỏ như ánh mặt trời xuyên qua mây mù.
Mydeimos đối diện với biển thẫm hung hiểm, đáy mắt phản chiếu mặt nước cuộn trào. Cậu trai nhỏ bé, thân thể gầy guộc nhưng rắn chắc – minh chứng của việc được rèn giũa từ hàng trăm cuộc khổ luyện – kiên định giữa vòng vây của bóng tối.
Từng xúc tu khổng lồ trồi lên từ lòng biển, loang loáng màu đen thẫm, phủ đầy dịch nhớp nháp và đôi lúc phát sáng một cách ma quái. Chúng quật xuống như búa thần, phá nát sóng nước, văng tung bọt trắng mù mịt. Mydeimos gầm lên, tiếng gào còn non nớt của cậu trai chưa vỡ giọng vang vọng như lưỡi gươm xé tan sương mù. Hình xăm đỏ trên cánh tay và bờ ngực rực sáng, huyết quang cuồn cuộn như muốn bùng vỡ ra khỏi lớp da.
Một tay cậu là tay bọc giáp nắm chặt phần xác loang lổ máu quái vật, tay còn lại kìm giữ xúc tu đang trườn siết. Thân thể nhỏ bé nhưng dẻo dai vặn xoắn, từng bắp cơ mạnh mẽ trong nỗ lực chống chọi, như muốn chứng minh rằng dù bị ném xuống biển sâu từ thuở lọt lòng, dẫu có gánh lời nguyền nặng nề trong huyết quản, Mydeimos vẫn là kẻ mà thánh thần không thể xem nhẹ.
Trong màn sương biển đang lạnh lẽo và tanh nồng mùi máu của thủy quái, bỗng đặc quánh vị tro lửa khiến Mydeimos khựng lại. Trước mắt cậu, từ một cánh cửa hư vô bỗng trồi ra một kẻ dị thường, thân hình to lớn đến mức lấn át cả không gian quanh nó. Áo choàng đen bọc lấy cả thân hình cao lớn vạm vỡ, viền trong ánh tím lạnh lẽo, những tàn vải nham nhở như từng bị lửa gặm nhấm không dứt.
Toàn thân hắn toát ra một luồng hơi nóng nặng nề, từng nhịp thở phả mùi khói cháy khét lẹt, như thể bên trong lồng ngực là lò luyện của địa ngục. Gương mặt bị che phủ bởi mặt nạ kim loại vặn xoắn, hình thù chẳng khác bàn tay gân guốc khô héo của tử thần đang bóp nghẹt lấy linh hồn.
Mỗi bước hắn đi, tiếng giáp kim loại tạo ra tiếng va đập nặng nề như uy hiếp kẻ đối diện. Giọng nói phát ra từ sau lớp mặt nạ khàn đặc, đứt đoạn như cổ họng bị than hồng đốt cháy, từng chữ trĩu nặng sát khí nhưng chả ai có thể hiểu hắn đang lẩm bẩm cái gì.
Mydeimos siết chặt tay, mái tóc vàng pha đỏ ướt đẫm bết vào má. Thân thể nhỏ bé run lên, nhưng mạch máu dưới da lại căng tràn bản năng chống cự. Đôi mắt vàng kim lóe sáng. Một luồng kinh hoàng vô danh chạy dọc sống lưng. Từ ngày lọt lòng bị ném xuống Biển Âm Ty, chưa bao giờ Mydei thấy cảm giác này. Cậu lập tức rút dao găm giấu dưới giáp tay, toàn thân căng cứng, chờ đợi.
Không gian như bị nuốt chửng, mọi thanh âm biến mất. Chỉ còn tiếng bước chân nặng nề của hắn và tiếng lưỡi gươm sứt mẻ, đen ngòm như nhật thực, xé tan những xúc tu chắn đường. Âm thanh ấy vang lên như lưỡi lửa rạch toạc bầu trời, khiến từng giọt nước trên da Mydeimos cũng hóa thành bỏng rát.
Thủy quái chợt bùng dậy như một ác mộng. Tiếng gầm rú ghê rợn rạch vào màng nhĩ, hàng chục xúc tu lân quang cuộn xoắn, quất xuống mặt sóng như ngàn roi sắt. Chúng lao xuống, nuốt trọn thân thể nhỏ bé của Mydeimos, vùi cậu trong lớp thịt nhớp nháp, ngột ngạt như bị chôn sống giữa lòng đại dương.
Bóng tối bủa vây, không khí cạn dần. Thế nhưng, trong lồng ngực cậu, trái tim vẫn đập dữ dội, tiếng gào của máu như thúc giục. Mydeimos siết con dao găm nhỏ, lưỡi thép lóe sáng trong dạ dày quái vật, từng nhát rạch toạc ra chất lỏng đen loang lổ. Máu và dịch nhớt phun ra, trộn lẫn với tiếng thét chói tai vang động khắp biển.
Ngay khoảnh khắc ấy, từ bên ngoài, tên áo đen tung nhát chém như lửa đen xé toạc trời đêm. Lưỡi kiếm xuyên thủng lớp da khổng lồ, máu và khói bắn tung, tiếng gầm quái vật vỡ vụn.
Trong biển máu đen đúa và tàn lửa, một cánh tay bọc giáp thò vào, kéo phắt Mydeimos ra khỏi bùn nhầy. Cậu vẫn chưa kịp định thần, chỉ biết siết dao và trong cơn tuyệt vọng, đấm thẳng vào mặt kẻ khổng lồ kia. Mặt nạ tử thần bay ra bởi cú đánh, để lộ một ánh mắt trắng dã bao phủ sắc xanh dần tàn. Mặt mũi đầy sẹo, bên dưới lớp sẹo dường như còn có lửa xanh rực cháy.
Mydeimos không chần chừ, lưỡi dao găm đâm sâu vào ngực hắn, máu và lửa hòa trộn. Nhưng thay vì lùi bước, tên này chỉ khẽ rên khàn khàn, rồi siết chặt vòng tay khổng lồ quanh cơ thể bé nhỏ kia.
“...Tìm thấy em rồi.” Giọng hắn khàn đục, khô rát như tro than, run run giữa mùi khói cháy.
Hắn không thả cậu ra dù máu rỉ loang áo, vẫn ghì chặt Mydeimos vào lồng ngực nóng hầm hập, nhấc bổng cậu khỏi biển máu và bão tố.
Hắn mang Mydei bé nhỏ vào một hang đá ẩm lạnh, nơi sóng chỉ còn vọng âm. Đặt cậu xuống tấm nệm rơm thô ráp, để mặc Mydeimos vùng vẫy như con mèo nhỏ đang phòng thủ, lùi sát vào góc giường. Tên áo đen im lặng, vết thương đã biến mất như chưa từng có. Hắn lặng lẽ nhóm lửa. Ánh lửa hắt lên mặt hắn, vừa dữ dội vừa cô độc, tựa một lữ khách bị nguyền rủa, chỉ biết bấu víu vào một đốm sáng mong manh giữa tận cùng bóng tối.
Mydei ngồi thu mình nơi nệm rơm, dáng vẻ thập thò như một chú mèo con tò mò mà vẫn còn cảnh giác. Ánh lửa hắt bóng run rẩy trên đôi mắt vàng kim của cậu, soi tỏ khao khát hơi ấm. Chần chừ một thoáng, cuối cùng Mydei cũng dịch dần lại gần đốm lửa, để cái lạnh ẩm ướt không còn siết nghẹt lấy từng khớp xương.
Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào kẻ áo đen ngồi bên kia. Thẳng thắn hỏi:
“Ngươi là ai? Tại sao lại mang ta đến đây?”
Hắn ngẩng mặt, đôi mắt sau lớp bóng tối lập lòe ánh xanh mệt mỏi. Dưới ánh sáng hiện giờ Mydei loáng thoáng thấy hoa văn vành tia tròn trong đồng tử đã tê dại. Giọng hắn trầm, khàn đặc, như có than hồng đốt rát nơi cổ họng, khập khiễng bật ra từng chữ:
“Kha… os.”
Mydei lặp lại, nhíu mày:
“Khaos? Cái tên lạ thật. Khaos… ngươi mang ta tới đây làm gì?”
Không đáp, hắn chỉ khò khè thở, rồi đưa ra một xiên cá nướng còn bốc khói. Mydei thoáng ngần ngại, nhưng bụng rỗng đã cồn cào đến mức đau quặn. Cậu chụp lấy xiên cá như sợ hắn đổi ý, ngấu nghiến cắn.
Vị cá nướng thơm ngọt, lớp thịt mềm bung ra trên đầu lưỡi, khói hăng của than củi quyện cùng vị béo khiến lồng ngực đang căng cứng dần dịu xuống. Mỗi miếng cắn như xoa dịu tâm trạng, kéo đôi vai mảnh khảnh của cậu trùng xuống, buông lơi chút cảnh giác.
Nhưng đúng lúc ấy, một cảm giác khác lạ trườn qua da thịt. Lạnh, trơn trượt. Như thể có thứ gì nhỏ bé, uốn éo bò dọc sống lưng. Mydei giật mình, quăng xiên cá dở xuống đất.
Thứ đó không dừng lại… nó luồn dưới vạt áo, men xuống bụng dưới, chui sâu hơn vào trong quần.
“Kh…!” Mydei hít mạnh, toàn thân co giật. Cảm giác ghê rợn dồn ép khi nó trườn thẳng vào khe hở bí mật. Luồng lạnh của sinh vật lạ khiến cơ thể Mydei nấc nghẹn, bàn tay run rẩy muốn moi móc dưới háng để bắt lấy thứ đó, đôi mắt vàng lóe sáng dữ dội trong cơn hoảng loạn.
Giống quái vật khi nãy thuộc chi bạch tuộc, phần cơ thể không não của nó vẫn có thể tồn tại một lúc sau khi bị cắt ra. Nó chỉ đang lần tìm chỗ trốn khỏi nguy hiểm, và theo bản năng, phải chui vào chỗ chật hẹp nhất. Trớ trêu thay, nó đang tìm đến phần cấm địa chưa ai khai phá của Mydeimos.
Một cú chọc thẳng – nhói buốt.
Thứ đó đã tìm đúng khe niệu đạo, mũi nhọn trơn tuột ép vào lối nhỏ xíu, rồi hung hãn trườn vào trong.
“—!!” Tiếng thở Mydei nghẹn lại trong cổ họng. Cơ bụng căng cứng, bắp đùi co rút dữ dội. Cơn đau rát như kim châm lan toả khắp hạ thể, rồi ngay lập tức biến thành cảm giác choáng váng khó gọi tên. Niệu đạo bị ép giãn ra, từng vòng cơ co bóp bản năng để đẩy vật thể lạ ra ngoài, nhưng càng siết thì nó càng trượt sâu thêm, quẫy nhịp trong ống mỏng manh ấy.
Cơ thể Mydei đau đớn khó tả, lưng cong lên, mạch máu nổi hằn dưới lớp da ẩm ướt. Đôi mắt vàng kim ánh tia đỏ rung lên, phản chiếu ánh lửa bập bùng như mặt trời sắp vỡ tan trong đêm tối.
Khaos đột ngột vụt đứng dậy, bóng áo choàng đen phập phồng như ngọn lửa quẫy trong gió. Hắn định thẳng tay tóm lấy Mydei để giúp moi thứ quái dị kia ra, nhưng cậu giật phắt sang một bên, cơ thể gầy guộc run lẩy bẩy.
Cảm giác đau thốn như dao cắt từ trong ra khiến Mydei gần như nghẹt thở, nhưng ánh mắt vẫn bướng bỉnh, không chịu rơi một giọt lệ nào. Khaos khựng lại, bàn tay to bè lơ lửng giữa không trung, hơi thở khò khè như bị than hồng chặn ngang cổ. Giọng hắn khàn đặc, đứt quãng:
“...Tôi cần xem. Giúp… không hại em. Không phải…”
Hai chữ “lúc này” vừa kịp hiện trên môi thì hắn ngậm chặt lại, nuốt xuống, như sợ để lộ điều gì cấm kỵ.
Mydei thở dốc, ngực phập phồng, ánh mắt chần chừ. Cuối cùng, như con thú nhỏ hết đường lùi, cậu run rẩy gật đầu. Để mặc Khaos quỳ xuống, bàn tay thô ráp cẩn trọng tách từng lớp vải rách ướt sũng nước biển.
Cái môi lồn phập phồng lộ ra, nơi lỗ tiểu đỏ ửng vẫn còn co giật, bóng nhẫy vì con xúc tu nhỏ vẫn ngo ngoe sâu trong. Mydei nấc nghẹn, bụng dưới giật liên hồi. Khaos siết hàm, đôi mắt xanh lóe lên tia dữ dội pha lẫn khẩn cầu.
Hắn khàn giọng, chậm rãi thốt ra:
“Thứ đó… đã vào sâu. Chỉ còn một cách… Tôi phải hút ra bằng miệng.”
“Ng–ngươi… không thấy ghê tởm sao?” Mydei nấc nghẹn, giọng lạc đi. “Bọn… người trong làng chài gọi ta là quái vật dị dạng…”
Không khó để hiểu: một đứa trẻ bị vứt bỏ nơi biển Âm Ty, trôi đến đâu thì người dám nhặt nuôi hẳn cũng biết bí mật dị thường ấy. Và họ chỉ biết rỉ tai nhau bằng lời miệt thị chứ không dám thừa nhận đó là thân thể thần thánh – một thân thể lưỡng tính của nam nhân nhưng mang âm hộ và có thể sinh nở.
Khaos cúi đầu, giọng hắn hạ xuống trầm đục như than hồng đang âm ỉ:
“Không. Với ta, đó là điều kỳ diệu.”
Nghe được lời này, thân thể gồng căng của cậu bé cũng buông lỏng một chút. Cậu tiến lại gần Khaos hơn.
Đôi tay to bè chậm rãi gỡ bỏ từng mảnh giáp sắt trên người hắn vì lo lắng sẽ cấn vào da thịt mỏng manh của Mydeimos, sợ làm tổn thương cậu. Ngón tay hắn run khẽ khi lột bỏ y phục rách rưới của Mydei và nhấc chân cậu lên, như đang nâng niu một báu vật mong manh.
Còn trong thẳm sâu, lời chưa từng thốt ra siết nghẹt lồng ngực hắn: Bởi suốt hàng triệu vòng luân hồi, ta luôn là kẻ duy nhất được độc chiếm nơi này của ngươi.
Biết là việc mình làm sắp tới có phần tội lỗi và phi nhân tính. Nhưng Khaos tự cười khẩy chính mình. Nhân tính của hắn có còn không?
Khaos ngửa cổ ra, để Mydei ở thế đứng trèo trên mặt mình. Phần dưới háng Mydei phô ra cái mu lồn vun đầy đang kẹp lấy khe thịt non hồng hào tuyệt đẹp. Hắn từ từ tách từng lớp da thịt ướt sũng đang run lên như muốn trốn tránh, rồi áp miệng vào nơi cấm địa đỏ hồng ấy. Hơi thở nóng bỏng như tro than làm lớp thịt non rực đỏ thêm. Lưỡi hắn quét dọc, mút chặt lỗ tiểu, nơi cái thứ kì lạ kia đang ẩn náu, từng nhịp hút sâu như muốn rút linh hồn ra khỏi cơ thể Mydei.
“Khô… aaa!” Mydei cong lưng, tiếng thở gấp vỡ ra thành tiếng rên nghẹn. Mỗi cú mút nơi khe nhỏ lại kéo theo cơn rùng mình xuyên dọc sống lưng, làm bụng dưới co giật, hai bắp đùi gồng cứng trên mặt Khaos rồi lại run rẩy mở ra. Âm vật bị hút theo nhịp, nhạy cảm đến mức như nổ tung trong từng cơn thống khoái dồn dập mà cậu bé chưa từng biết.
Cảm giác hỗn loạn: vừa đau, vừa nhột, lại vừa khoái lạc đến mức đầu óc trắng xóa. Từng thớ cơ trong người co thắt, phản kháng nhưng lại tự nguyện mở ra đón nhận. Mồ hôi ứa ra trên làn da phủ đầy hình xăm đỏ, bóng loáng dưới ánh lửa.
Mydei trong cơn choáng dại vô thức đưa tay lên, tìm điểm bấu víu. Nhưng thay vì chống cự, mười ngón run rẩy đan chặt lấy bàn tay thô ráp của Khaos. Hai bàn tay họ siết lấy nhau như một lời trói buộc âm thầm bằng cơ thể.
“Ư…aaa…!” Mydei nấc nghẹn, ngực phập phồng, từng cơn run bật khỏi cơ thể mảnh khảnh đang cheo leo trên miệng Khaos. Mỗi lần lưỡi hắn xoáy, mỗi lần môi hắn mút sâu, cơn khoái cảm lại dồn ép, kéo Mydei trượt dài xuống vực thẳm. Cậu chưa từng biết đến cảm giác nào dữ dội đến vậy – như bị lửa thiêu đốt từ trong ra ngoài, nhưng thay vì tàn lụi lại bùng lên thêm mãnh liệt.
Khaos siết chặt bàn tay đang đan vào tay bé nhỏ của Mydei, môi hắn không ngừng tham lam. Tiếng mút chùn chụt vang lên trong hang tối, hòa với tiếng thở đứt quãng và tiếng rên rỉ tuyệt vọng. Hương thơ của dịch thể cậu trai chưa trưởng thành như một liều thuốc độc, gặm nhấm nhân tính của hắn, lại như thứ thuốc phiện ngọt ngào, khiến hắn mê đắm.
Đã bao lâu rồi hắn không gặp lại người hắn để trong tim? Để giờ đây hắn lại đi tham lam cái thân thể chưa lớn của người ấy đến cuồng dại.
Khaos ghì chặt miệng vào niệu đạo và âm vật, hút sâu, lưỡi xoáy liên tục vào lỗ tiểu đỏ ửng đang co giật. Từng nhịp mút mạnh kéo theo tiếng “chùn chụt” ướt át, cho đến khi đầu xúc tu bắt đầu bị lôi ra. Nó trơn nhẫy, nhúc nhích vùng vẫy trong ống niệu đạo, khiến Mydei gào khàn một tiếng, bụng dưới co thắt dữ dội.
“Ch… chết tiệt…!” Cậu cắn răng, cả người rung bần bật. Cảm giác vừa đau buốt như bị xé nát, vừa tê rần khoái loạn khi cái thứ ấy bị kéo căng qua từng vòng cơ niệu đạo. Dâm thủy của cậu trai mới dậy thì cũng tiết ra để vừa bảo vệ vừa đẩy cái thứ đó ra ngoài.
Khaos không dừng. Hắn rít hơi, lại mút sâu hơn. Đầu lưỡi chặn kín, môi hút chặt. Đến khi khúc xúc tu nhầy nhụa ấy thò ra khỏi miệng niệu đạo, dịch loãng và chất nhầy phun trào ướt cả mặt hắn. Hắn gằn cổ, kéo một hơi dài, toàn bộ thân giun nhớp nháp bật ra, tuột thẳng vào khoang miệng hắn.
Mydei cong người, hét nghẹn, cơ hông co giật liên hồi. Và ngay khoảnh khắc ấy, Mydei nổ tung trong một cực điểm chưa từng biết đến, toàn thân giật nảy.
Một luồng nước sướng trào ọc khỏi lỗ lồn, vẽ thành vệt dài tràn xuống cằm và cổ áo choàng đen của Khaos. Toàn thân Mydei run cầm cập như sắp ngất, hai tay buông khỏi tay Khaos, bấu chặt áo hắn, móng tay khứa sâu vào lớp vải dày tìm điểm tựa vững chắc. Cậu tụt xuống, đổ ập vào vòng tay của hắn, mắt vàng lóe sáng rồi mờ đi trong men say khoái lạc.
Khaos nâng cằm Mydei lên nhìn hắn, đôi mắt lóe sáng dục vọng dữ dội. Miệng hắn vẫn còn dính đầy dịch nhớt, nơi kẽ răng kẹp chặt cái xúc tu quẫy đạp. Hắn khàn giọng gầm khẽ, rồi nuốt ực xuống một cách tàn bạo. Cổ họng hắn phập phồng, nuốt gọn cả khúc thịt nhớp nháp ấy vào bụng. Hơi thở hắn khò khè, nặng như than hồng cháy rực trong lồng ngực.
Mydei hoảng loạn, đôi mắt vàng run rẩy. “Ngươi… ngươi nuốt nó sao?!”
Khaos cúi xuống, giọng khàn đục: “Không hại được ta.” Khaos chưa biết giải thích thế nào về cơ thể chứa đầy hỏa chủng này. Nó có thể đốt sạch và thiêu rụi thứ còn sót lại của quái vật đó.
Nhưng nỗi lo trong Mydei không dừng lại. Cậu bật dậy, thở dốc, run rẩy kéo xốc từng mảnh quần áo nặng trịch trên người hắn, bàn tay lật mở từng mảnh vải như muốn kiểm tra cơ thể hắn có bị tổn thương không. Khaos không ngăn lại vì hắn cũng muốn cậu biết cơ thể tàn tạ này chẳng hề hấn gì cả. Đến khi mắt cậu sững lại.
Ngay dưới lớp vải quần bị kéo ra, một khối thịt đen tím, căng phồng, gân guốc chằng chịt, mỗi sợi gân đều to như con giun ấy giật nhịp dữ dội. Mydei đông cứng, đôi môi khô khốc run run. Trong đầu cậu lóe lên một nỗi sợ bản năng. Cậu cứ ngỡ đó là tàn dư quái vật còn sót lại trong cơ thể hắn.
“Khốn kiếp… nó… nó còn ở trong ngươi!” Mydei lắp bắp, rồi cúi gập xuống, muốn bắt chước Khaos dùng miệng ngoạm lấy, vừa mút vừa hút, tay run rẩy sục lên xuống dọc chiều dài gân guốc ấy, hòng “lôi” nó ra ngoài. Nước bọt và dịch rỉ đầu khấc hòa trộn, chảy dọc xuống gốc.
Khaos ngửa cổ, tiếng thở khàn đặc bật ra như tiếng gầm. Hắn siết chặt vai Mydei, nửa kìm chế, nửa buông thả. Trong tiếng rên thấp hầm hực, hắn khàn giọng hỏi:
“Em… muốn ta làm lại không? Giống như khi ta hút thứ kia cho em…”
Mydei ngẩng lên, khóe môi vẫn dính dịch bóng loáng, ánh mắt mờ sương như phủ một lớp khói mỏng. Cậu không thốt ra lời nào, chỉ run rẩy cắn chặt môi dưới, đôi vai gầy khẽ rung. Cơ thể lại phản bội, phần dưới co rút từng nhịp, khe thịt nhỏ rỉ ra lớp dịch trong suốt khi nhớ lại khoái cảm vừa nãy.
Cảm giác như một trái cấm vừa bị cắn hở, ngọt ngào mà tội lỗi. Mydei không biết phải trả lời hắn thế nào, cũng chẳng biết mình nên xua đẩy hay van xin. Chỉ có bản năng thôi thúc, cồn cào như lửa bén vào da thịt, khiến đôi chân vô thức khép lại rồi lại run rẩy hé mở. Còn phần âm hộ lại co giật không theo ý cậu.
Ánh mắt vàng kim của cậu nhìn Khaos, vừa sợ hãi vừa tò mò. Ngây thơ như một con thú non lần đầu bị dồn vào chỗ kín, không biết nên cắn trả hay để mặc cho nỗi thèm khát xa lạ ấy nuốt chửng.
Khaos cười khổ trong lòng. Hắn luôn biết Mydei là người thẳng thắn và trung thực với cảm xúc. Chỉ có hắn là kẻ lợi dụng ký ức để xóa đi tội lỗi phi nhân tính của mình.
Gầm khẽ trong lồng ngực, cánh tay to bản của Khaos nhấc bổng cơ thể nhỏ bé kia rồi lật ngược. Vùng kín Mydei trượt thẳng lên miệng hắn, ướt đẫm và nóng rực. Hắn ngửa đầu, há miệng ngấu nghiến, lưỡi quét sâu vào từng nếp gấp, mút ngọn thịt âm vật đang lồi ra mời gọi, nuốt trọn mọi giọt dịch rỉ ra như kẻ khát cháy cổ.
Bên trên, Mydei nằm chênh vênh trên thân hình khổng lồ của hắn. Cậu lần tìm lại khối cặc to bản như khuỷu tay, quyết tâm hút ra cái thứ quái vật kia, đôi môi non mềm ngậm chặt lấy dương vật căng cứng đen tím. Cậu mút hổn hển, vừa hút vừa sục tay lên xuống, lồng ngực rung theo từng nhịp nghẹn thở. Hơi nóng từ khối thịt khổng lồ ấy lan thẳng xuống cuống họng, làm đôi mắt vàng kim ngấn lệ, toàn thân run rẩy như bị lấp đầy bởi dòng năng lượng điên loạn.
Thân thể vặn xoắn, dính chặt vào nhau trong cơn hoan lạc tăm tối. Miệng Khaos vùi sâu giữa mép lồn Mydei, lưỡi hắn ngoáy xoáy, liếm càn quét từng nếp thịt, mút rít ở nút âm vật và lỗ tiểu đỏ ửng khiến nước dâm trào ra liên hồi. Hắn hút ừng ực, như muốn cướp sạch từng giọt dịch.
Môi Mydei ngoạm chặt lấy cặc đen tím dựng ngược, miệng cậu nhồi nuốt như muốn nuốt trọn. Bầu má phập phồng, mỗi nhịp hút kéo dài làm thân cặc giật bắn. Bàn tay nhỏ bấu chặt, lấy nước bọt làm chất bôi trơn, sục dọc theo thân dương vật nóng hừng hực nổi gân. Nó to tướng đến độ vừa lách vào miệng quá nửa đã tỳ thẳng cuống họng, buộc cậu nấc nghẹn, nước dãi hòa tinh dịch rỉ ra, chảy ướt cằm sáng bóng.
Âm thanh ướt nhẹp, tiếng mút rít, tiếng rên đứt hơi vang vọng khắp hang. Mùi mồ hôi hăng nồng trộn lẫn với mùi lồn ẩm ngọt và mùi thịt ở dương vật nồng khét khiến không gian đặc quánh.
Khaos run bần bật, từng thớ cơ co cứng, sống lưng cong như muốn bứt tung. Mydei thì quằn quại, lồn nhấp nhô áp chặt vào miệng hắn, đùi run rẩy liên hồi. Miệng hắn vẫn vùi sâu trong khe lồn Mydei, liếm ngấu nghiến từng nếp thịt đang nhấp nhô đè xuống mặt hắn.
Nhìn thấy lỗ lồn ướt nhẹp, mép thịt đỏ hồng co giật, mấp máy như đang réo gọi, Khaos khàn khẽ gầm, bàn tay to bản tách đùi cậu ra rộng hơn rồi thò một ngón tay to vào trong. Lỗ lồn chật ních ẩm ướt nuốt phập lấy, co rút quặn thắt quanh ngón tay nóng rực của hắn.
“Ư…!!” Mydei bật nghẹn, cả người giật nảy, đùi run liên hồi. Lưỡi hắn vừa xoáy mút chùn chụt trên hột le, vừa ngoáy sâu ngón tay vào trong, chọc đúng chỗ gồ ghề mềm ở vách thịt trên.
Một cú móc làm cả cơ thể Mydei cong vút, tiếng rên xé họng. Lồn siết chặt lấy ngón tay, dịch trong suốt phụt ướt cả bàn tay hắn, run rẩy không ngừng. Khaos vẫn mút nghiến âm vật, hút mạnh từng nhịp, tay ngoáy sâu cào liên tục vào điểm G nhạy cảm của cậu bé.
Cậu quằn quại, bàn tay chỉ biết bấu vào những lớp quần áo vương vãi của Khaos, hơi thở dồn dập nghẹn lại thành tiếng kêu loạn cuồng.
Khe âm hộ ướt sũng siết chặt lấy ngón tay Khaos, mỗi nhịp co lại như muốn nuốt trọn. Hắn cũng rên gầm khẽ, tiếng dội từ lồng ngực nóng bỏng truyền thẳng vào da thịt non của Mydei, khiến từng thớ thịt dưới háng cậu nhột rần rật, vừa khó chịu vừa khoái trá.
Sức nóng từ hơi thở và những cơn run giật dữ dội của hắn áp chặt vào vùng kín, làm Mydei càng mất kiểm soát. Cậu thét nghẹn, đầu ngửa ra sau, mắt vàng trợn ngược, sống lưng gập cong như sắp gãy.
Lồn Mydei co rút từng cơn, bắn thêm từng dòng nước sướng, ướt đẫm cằm và ngực Khaos. Hắn thì vẫn tham lam hút sạch mọi thứ ngọt ngào mà Mydei tiết ra.
Khaos nhấn thêm một ngón tay nữa vào khe lồn đang ướt nhoẹt. Hai ngón tay cứng ngắc trượt sâu, lách qua lớp thịt nhạy cảm, cho đến khi chạm phải lớp màng mỏng non nớt bên trong. Chỉ một cú ngoáy mạnh, Mydei bật tiếng thét nghẹn, lưng gập cong, môi rời khỏi dương vật Khaos, và từ khe lồn co giật, dòng nước sướng phụt thành tia, xối thẳng lên ngực và miệng hắn. Khaos hút lấy hút để. Nước dâm tràn ra thành dòng, chảy loang khắp đùi, làm sàn bên dưới sũng ướt.
Tinh dịch Khaos cũng phụt ra, đặc quánh và nóng bỏng, văng đầy lên mặt Mydei. Một vệt trắng đọng ngay trên má, tràn xuống cằm, rồi một giọt rỉ xuống môi. Mydei vô thức liếm lấy, đầu lưỡi quét qua thứ vị nồng hăng ấy.
Khoảnh khắc xoay Mydei lại và thấy cảnh đó khiến Khaos như phát điên. Hắn gầm lên khẽ, bàn tay thô bạo nhưng run rẩy vì thèm khát, ôm ghì lấy thân hình bé nhỏ của Mydei, áp môi vào khuôn miệng xinh xắn. Hắn mút mạnh, lưỡi thọc sâu, xoáy lấy cái lưỡi non mềm chưa từng biết đến nụ hôn. Hơi thở của cả hai cuộn vào nhau, nóng bỏng và nồng đặc mùi dục vọng.
Khaos không dừng ở môi. Hắn rải nụ hôn khắp gương mặt xinh đẹp của cậu trai, liếm sạch từng vệt tinh dịch dính lại trên da, từ gò má đến cằm. Rồi lại quay về cắn môi cậu, ngấu nghiến như muốn hòa tan vào nhau.
Hắn hôn sâu, hôn dữ dội, như thể muốn in dấu chiếm hữu, vừa cuồng loạn vừa tuyệt vọng. Trong khi Mydei run rẩy, tay cậu lại vô thức vòng qua gáy hắn, kéo sát xuống, nhận lấy từng hơi nóng, từng vệt lưỡi, từng nụ hôn say mê mà Khaos truyền tới.
Nụ hôn của Khaos kéo dài, trượt xuống cổ Mydei, nơi mạch máu run rẩy dưới những vệt xăm đỏ phát sáng vì ái dục, để lại vệt đỏ bầm hằn trên làn da non nớt. Hắn nghiến răng, gầm khẽ trong lồng ngực, rồi hôn dọc xuống xương quai xanh, liếm qua từng giọt mồ hôi mằn mặn.
Hắn không cho Mydei kịp thở, hôn sâu xuống ngực nhỏ, cắn lấy đầu ti ẩn trong thịt quầng màu hồng nhạt đã ướt sũng mồ hôi và dịch. Mút mạnh, lưỡi xoáy quanh, rút từng tiếng rên ra khỏi cổ họng Mydei. Tay to bản siết ngang eo bé bỏng, kéo sát cậu dán vào ngực mình, như thể muốn nuốt trọn cả thân thể nhỏ bé ấy.
Mydei run lẩy bẩy, đầu ngửa ra, mắt vàng ươn ướt trợn ngược, tiếng thở dồn dập gãy khúc. Bàn tay bé nhỏ bấu vào tóc Khaos, vô thức giữ hắn áp chặt hơn vào ngực mình.
Khaos gầm rít, răng cắn để lại dấu hằn quanh bầu ngực căng nhức. Mỗi cú mút, hắn lại liếm sạch, lại hôn sâu, như một con thú khát tình không biết điểm dừng. Từ ngực xuống bụng, hắn rải từng dấu hôn ướt át, như đánh dấu lãnh thổ, vừa dữ dội vừa tuyệt vọng. Đầu ti bị bú mút lồi ra khỏi khe thịt, càng vươn cao mời gọi.
Khaos không dừng lại. Tay to vạm vỡ xốc Mydei lên như chẳng nặng hơn một con mèo nhỏ, đặt cậu lên giường rơm. Thân thể cậu run lẩy bẩy, mái tóc vàng pha đỏ rối bời, còn những hình xăm mờ ẩn dưới da bỗng sáng rực lên theo từng nhịp khoái cảm dồn dập.
Cặc đen tím sẫm, gân guốc nổi hằn, nóng hầm hập đã dí sát vào cửa mình nhỏ hẹp. Chỉ vừa chạm, mép lồn hồng hào non nớt đã tự động co giật vì sức nóng, nhưng lại có bản năng muốn hút chặt lấy. Hắn giữ hông Mydei, hơi rướn người, ấn từng chút một để đầu khấc căng mọng chậm rãi nới rộng phần thịt non. Cơ thể cậu run rẩy, khe nhỏ dần bị kéo căng, nóng rát mà vẫn trơn trượt vì dịch tiết.
Khi đầu khấc chạm đến lớp màng mỏng mong manh, Khaos siết răng, hít một hơi nặng nề, tiếng rên khàn bật ra từ cuống họng. Hắn lùi hông về sau một nhịp, rồi dồn lực, ập mạnh tới. Một tiếng thở vang lẫn giữa rên trầm thoát ra, trong khi khúc thịt khổng lồ xuyên toạc màng trinh, nhồi thẳng vào sâu trong.
“Kh… Ư aaaa!!” Mydei rít gào, mắt trợn ngược, toàn thân cứng đờ vì cơn đau bất ngờ và khoái cảm lạ lẫm. Con cặc quá bự nhồi thẳng vào, bụng phẳng của cậu nổi hằn một đường gồ dài, in rõ hình khối đang thụt vào. Thân thể cậu căng cứng, run rẩy, nhưng khe lồn vẫn co bóp bản năng, nuốt chặt lấy từng tấc thịt to lớn.
Bàn tay thô ráp của Khaos tì lên bụng dưới, ngay nơi cặc đang đẩy ra đẩy vào, cảm nhận từng nhịp co siết nóng bỏng từ bên trong. Hắn nghiến răng, chỉ đẩy tới tận cùng cổ tử cung rồi dừng lại, vì sâu thêm nữa là bất khả. Mỗi cú thúc chạm đáy đều khiến Mydei giật nảy, tiếng thở vỡ thành tiếng nấc rên rỉ, mắt nhòe lệ mà không thể khép lại. Dịch rỉ lẫn máu vàng kim loang ra một chút, rồi nhanh chóng hóa trong suốt, ướt đẫm quanh gốc cặc.
Hắn cúi xuống, há miệng ngậm lấy đầu vú nhỏ nhắn ở bên ti còn thụt, mút chùn chụt như kẻ khát đói. Môi và lưỡi hắn hút mút tham lam, trong khi hông vẫn dồn nhịp, cặc vẫn nhồi nện.
Mydei trong cơn choáng dại vô thức đưa tay ôm chặt lấy đầu hắn, ghì xuống bầu ngực đang run rẩy. Cậu quằn quại, đùi run lẩy bẩy, nhưng bản năng không hề muốn đẩy hắn ra.
Khaos rên khàn khàn trong lồng ngực, nhịp thở lẫn vào từng cú nhấp. Trong từng cú siết, từng vòng ôm, hắn như muốn tan chảy vào cơ thể bé nhỏ kia, gắn kết tới tận xương tủy. Một tình cảm không thể thốt thành lời, chỉ còn biết dồn cả vào nhịp thúc bản năng và hơi nóng ngùn ngụt truyền qua làn da.
Khaos liên tục gầm gừ, hông dồn dập, từng cú thúc nặng trịch nện sâu hết mức, nghiền vào tận cùng. Tiếng thịt ướt át va đập vang dội trong hang tối, trộn lẫn tiếng thở khàn và tiếng rên lạc giọng của Mydei.
Cơ thể nhỏ bé run rẩy, ngực phập phồng dồn dập, hai chân bị dang rộng hết cỡ mà vẫn bị dồn ép thêm nữa. Mỗi nhát dập, tử cung lại chấn động, dòng nước trong veo phun xối xả, ướt nhẹp cả chiếu rơm, bắn lên bụng và đùi cả hai. Mydei ngửa cổ, mắt vàng trợn ngược, cổ họng bật ra những âm thanh nấc nghẹn, vừa như khóc vừa như rên.
Bên trong, thành thịt siết nghẹt lấy khối cặc nóng bỏng, vừa đẩy vừa kéo, nuốt chặt lấy từng nhịp thúc. Cơ bụng của Khaos co giật, nhưng hắn vẫn không chịu ngừng, cứ dập liên hồi, khiến Mydei bấu lấy lưng hắn mà run bần bật.
Đến lúc không kìm nén thêm được nữa, hắn rống khàn một tiếng, rồi ấn mạnh một nhát cuối cùng, đâm sâu tới đáy. Dòng tinh trắng đặc phụt ồ ạt, xối thẳng vào tử cung. Hơi nóng tràn căng, đẩy phồng bụng dưới của Mydei, khiến cậu thét lên, toàn thân co rút dữ dội.
Tinh dịch dồn ứ, từng dòng trào ngược, chảy loang ra ngoài theo khe nhỏ nhễ nhại, hòa lẫn với nước dâm còn đang rỉ thành tia. Đùi cậu ướt sũng, giường rơm ướt nhẹp, hơi thở đứt đoạn không còn thành tiếng.
Khaos giữ nguyên tư thế, ôm chặt cơ thể bé nhỏ vào ngực. Khi hắn từ từ rút ra, khối thịt trơn nhớp kéo dài rồi bật ra khỏi khe lồn, dịch trắng trong lẫn lộn tuôn xối khỏi môi thịt, chảy loang xuống tấm chiếu.
Mydei thả lỏng người, mắt lim dim, ngực phập phồng, bụng dưới căng tức vẫn còn rỉ dịch từng đợt. Trong hơi thở đứt quãng, cậu chỉ kịp khẽ rên một tiếng, như thể vừa bị vắt cạn mà vẫn còn sót lại dư vị ngọt ngào, tê dại tới tận óc.
Một thoáng yên lặng trôi qua, trong đầu Mydei bất giác lóe lên sự băn khoăn. Cậu khẽ động môi, giọng khàn run:
“…Cái thứ xúc tu đó… nó còn trong người anh không?”
Ánh lửa hắt lên mặt của Khaos, soi rõ đường nét đã dịu đi nét khắc nghiệt trên gương mặt hắn. Hắn cúi thấp xuống, bàn tay to bản siết nhẹ lấy bàn tay run rẩy của Mydei, giọng khàn đặc như than cháy:
“Không còn nữa… đã tan biến rồi.”
Mydei khẽ nhắm mắt, bờ vai căng cứng dần thả lỏng. Một tiếng thở hắt ra khe khẽ, nơi khóe môi còn vương mùi mặn ngọt, ánh mắt vàng kim dần dịu lại. Cậu để mình yên tâm, ngả đầu vào hơi nóng hầm hập tỏa ra từ ngực Khaos.
Đêm ấy, ngọn lửa trong hang như bị gió ngầm nuốt mất, chỉ còn lại tiếng rên đứt đoạn, tiếng va chạm ướt át, và mùi tình dục hừng hực bám riết vào da thịt. Bản năng kéo họ chìm vào nhau thêm vài lần nữa. Mydei nhiều lần bị dồn tới cực hạn, thân thể nhỏ bé run bật, nước ào ạt tuôn tràn, rồi lại bị lấp đầy bởi dòng hạt giống nóng bỏng không ngừng nghỉ. Khaos thì chẳng biết mệt, như con thú bị ái dục nuốt sạch lý trí, cứ ôm siết, cứ nhồi nện cho đến khi cả hai cùng vỡ tung trong cơn lạc thú khốc liệt.
Sáng hôm sau, Khaos là kẻ tỉnh trước. Khoác lên mình áo choàng đen vẫn vương mùi khói lửa, nhưng hơi thở đã dịu đi. Khaos cúi xuống, hôn lên từng tấc dịu dàng trên gương mặt Mydei bé nhỏ đang say ngủ. Đôi môi dừng lại nơi mí mắt, nơi gò má ửng đỏ, rồi lướt dọc xuống cổ, men theo những hình xăm đỏ thẫm.
Cuối cùng, hắn đặt một nụ hôn khẩn thiết ngay đốt sống thứ mười sau lưng Mydei – nơi mà định mệnh đã định sẵn sẽ là chỗ lưỡi kiếm hắn luôn xuyên qua để đoạt mạng người trước mặt. Hôn như kẻ van xin, như khắc lời thề câm nín.
Khaos tìm đến Mydeimos chỉ vì nỗi nhớ đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Ban đầu, hắn chỉ định đứng từ xa, lặng lẽ dõi theo, không để cậu biết đến sự hiện diện của mình. Nhưng khoảnh khắc bắt gặp thân hình nhỏ bé ấy đơn độc chống chọi giữa biển hung tàn, một cơn đau âm ỉ dội thẳng vào lồng ngực. Hắn không thể để Mydei gánh chịu chiến trường một mình nữa, nên hắn bước ra và mọi sự diễn tiến như thế này.
Khóe mắt hắn ươn ướt, nhưng nước mắt chẳng rơi. Hắn đặt tay lên trán Mydei, vận bí thuật cổ xưa, ánh lửa xanh luồn qua từng kinh mạch. Nỗi đau bị xóa, ký ức nhòe đi như chưa từng tồn tại.
Khaos nhẹ nhàng lau người cậu bé thật gọn gàng, khoác lên Mydei bộ quần áo mới, thô nhưng sạch sẽ. Bế cậu ra khỏi hang, hắn bước qua những mỏm đá sắc lạnh, đưa thân thể gầy guộc ấy tới rìa một ngôi làng chài xa khác – không phải nơi đã từng nguyền rủa và coi cậu như ác quỷ.
Đặt Mydei xuống bãi cát, hắn siết chặt nắm tay lần cuối. Đôi mắt xanh dưới chiếc mặt nạ lóe sáng tia cuồng loạn xen lẫn dịu dàng. Giọng hắn khàn đục, như lửa tàn thốt ra:
“Ta sẽ lại tìm em… khi thời gian điểm.”
Bóng áo choàng đen quay đi, hòa tan vào sương sớm, chỉ để lại dư âm nặng nề trong gió.
Mydei khẽ hé mắt, nhưng tất cả chỉ còn là một thoáng mơ hồ. Hình bóng cao lớn ấy đã biến mất, ký ức trong đầu trống rỗng như bị khoét đi một phần. Cậu chỉ còn nhớ đến khoảnh khắc mình gào thét trong trận chiến với thủy quái, rồi mọi thứ đứt đoạn.
Một cô gái làng chài đi ngang bãi biển lúc ấy. Nhìn thấy cơ thể gầy gò, bé bỏng kiệt sức nằm lả trên cát, nàng không ngần ngại đỡ cậu dậy. Trong đôi mắt nàng, không có sự sợ hãi hay khinh miệt, chỉ có lòng thương xót.
Mydei được dìu về làng, nơi những bàn tay khác cùng nhau băng bó, trao cho cậu những món ăn nóng hổi. Từ hôm đó, cậu bắt đầu một kiếp sống mới tại ngôi làng này, bảo vệ và được tin tưởng. Một khởi đầu mong manh, nhưng có lẽ sẽ không còn nhiều đau đớn như trước.
Anais – 13/9/2025
